“Đã vài ngày kể từ sau trận chung kết giữa U23 Việt Nam và U24 Uzbekistan, trong khuôn khổ vòng chung kết U23 châu Á, cảm xúc lâng lâng xen lẫn tự hào như vẫn nguyên vẹn trong lòng người hâm mộ cả nước nói chung, và các thành viên công ty Signart nói riêng. Hòa chung không khí bóng đá sôi động trên cả nước, lãnh đạo công ty tạo điều kiện hết sức để các nhân viên có thể xem và cổ động đội tuyển U23 Việt Nam trong cả trận bán kết và chung kết.
Phút thứ 120 của trận chung kết, pha ghi bàn của đội bạn đã lấy đi biết bao nhiêu giọt nước mắt của người hâm mộ Việt Nam. Kẻ thì khóc, người hụt hẫng, thẩn thờ, khi chứng kiến các cầu thủ U23 Việt Nam nhận một kịch bản không thể cay đắng hơn. Không cay đắng sao được, khi các cầu thủ của chúng ta ngoan cường suốt gần 120 phút trận đấu trong một hoàn cảnh thi đấu môi trường khắc nghiệt nhất nhì trong lịch sử bóng đá, vắt kiệt sức trước đối thủ hùng mạnh, to cao, được xem là ứng cử viên vô địch của giải đấu! Vẫn biết thua một đối thủ mạnh là điều dễ hiểu, và cả trong bóng đá, chẳng lường trước được điều gì, thế nhưng tôi và tất cả những người hâm mộ không khỏi xót xa khi chứng kiến từng cầu thủ đội nhà ôm mặt, quỵ ngã! Nhưng có làm sao, khi trong một giải đấu tầm cỡ châu lục, chúng ta chỉ từ một vai kép phụ, một đội bóng lót đường, đến những chiến thắng ngoan cường, và xuất hiện trong trận đấu chung kết, thì với kết quả này, nhiêu đấy cũng đủ viết nên một câu chuyện cổ tích trong mơ thời hiện đại, dẫu cho cái kết không được viên mãn!

Đã lâu lắm rồi, cũng gần 10 năm, kể từ chức vô địch AFF cup, người hâm mộ bóng đá nước nhà mới được sống lại trong không khí cuồng nhiệt đến thế. Trẻ cầm cờ, già vác mâm, bất cứ thứ gì có thể cổ động, đồng loạt hô vang Việt Nam vô địch. Từ công sở cho đến chợ, từ công trường cho đến bệnh viện, người người nhà nhà đều quan tâm đến đội bóng. Thế mới biết, nguồn cảm hứng mang tên U23 Việt Nam len lỏi đến mọi ngóc ngách trong tâm khảm người hâm mộ Việt Nam.


Tôi tin rằng, lần đầu tiên, bóng đá Việt Nam có trong tay một thế hệ tuyệt vời đến thế. Họ tuyệt vời trong kĩ năng chơi bóng của mỗi cá nhân, tuyệt vời với bản lĩnh ngoan cường trong trận mạc, và trên hết, phẩm chất đạo đức trong mỗi cá nhân các em! Những tình huống xử lý bên lề chuyên môn của mỗi cầu thủ đều đem lại những cảm xúc nhất định cho người hâm mộ. Sự ấm áp của đội trưởng Xuân Trường khi mang những chiếc áo ấm cho đồng đội lúc chờ đá Penalty, hay đặc biệt, hình ảnh của Đỗ Duy Mạnh nén cảm xúc, cắm lá cờ Tổ Quốc lên đống tuyết trong cái lạnh tím tái và bật khóc. Tôi dám chắc, bất cứ người hâm mộ nào chứng kiến hình ảnh này cũng phải xúc động mạnh và xen lẫn tự hào.


Vốn là người đam mê bóng đá, tôi cũng đã từng hạnh phúc khi CLB hâm mộ thăng hoa, đau xót khi thấy cầu thủ thần tượng chấn thương đau đớn, nhưng lần đầu tiên, và hạnh phúc hơn cả, khi những cảm xúc tột độ lần này được mang lại bởi chính những con người đang chảy trong mình cùng một dòng máu. Lần đầu tiên, bóng đá Việt Nam khơi dậy một khí thế tinh thần dân tộc hừng hực đến vậy. Lần đầu tiên, nhận được cuộc gọi của vợ (một người hiếm xem bóng đá) trong tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn tự hào: “Việt Nam thắng rồi anh ơi!”.
Quá nhiều cảm xúc được mang lại qua từng trận đấu, cho đến lúc kết thúc giải. Máu cũng đã đổ, nước mắt cũng đã rơi trên đất Thường Châu. Dẫu cho thành công có còn dang dở, các em cũng đã mạnh mẽ, như những đoá Tuyết Liên Hoa trong vùng cằn cỗi và băng giá, chiến đấu bằng tất cả sức lực và lòng tự tôn dân tộc. Tôi và tất cả những người hâm mộ trên cả nước dành những tình cảm trân trọng nhất và hân hoan chào đón các em như những anh hùng! Có những thứ tình cảm, hãy cứ giữ đấy, chỉ để yêu và giận, chỉ mong đừng quay lưng và ghét bỏ!!”

_Bin_